Hình ảnh minh họa các game thế giới mở tương tự Death Stranding trên PC
Game

Death Stranding: Hơn Cả Một Game ‘Đi Bộ’ – Vì Sao Bạn Nên Chơi Ngay?

Có một khoảnh khắc trong Death Stranding khi trò chơi cho phép bạn đơn giản là… đi bộ. Không kẻ thù, không đồng hồ đếm ngược, không hỗn loạn. Chỉ có bạn, sức nặng của lô hàng, và một bản nhạc dường như được viết riêng cho khoảnh khắc đó. Chính trong khoảnh khắc ngắn ngủi của sự kết nối với thế giới, với Sam của Norman Reedus, và với một điều gì đó vô hình, bạn nhận ra đây không phải là một trò chơi hành động thông thường.

Nếu bạn đã gạt bỏ Death Stranding vì vẻ “kỳ lạ” của nó, hoặc vì bạn cho rằng đó chỉ là một “walking simulator” (trình mô phỏng đi bộ), tôi hoàn toàn hiểu. Tuy nhiên, tôi phải nói điều này: bạn có thể đang bỏ lỡ một trong những hành trình kỳ lạ và xúc động nhất mà ngành game từng mang lại.

Hình ảnh minh họa các game thế giới mở tương tự Death Stranding trên PCHình ảnh minh họa các game thế giới mở tương tự Death Stranding trên PC

Đồ họa tuyệt mỹ, thách thức thời gian

Từ những khung hình mở đầu cho đến cảnh cuối cùng, Death Stranding vẫn là một trong những trò chơi đẹp nhất, bất kể bạn chơi trên nền tảng nào. Tôi đã trải nghiệm nó từ tuần đầu ra mắt vào năm 2019 trên chiếc PS4 Slim của mình, và sau đó là bản Director’s Cut trên PC chỉ một tháng trước khi phần tiếp theo ra mắt. Tôi vẫn bị cuốn hút bởi những cảnh quan tuyệt đẹp của trò chơi, từ vẻ đẹp núi non Bắc Âu cho đến môi trường đá tối tăm, khắc nghiệt nhưng vẫn ấn tượng.

Sức mạnh của Decima Engine

Ngay cả ngày nay, khi tôi chọn một nhiệm vụ giao hàng và cố tình đi bộ chỉ để tận hưởng không khí, những cảnh quan thiên nhiên trong game vẫn là một niềm vui khi ngắm nhìn. Vượt qua một con suối nhỏ bằng một chiếc thang để giúp những người khác có thể đi qua với tải trọng nặng hơn, sau đó đi bộ lên một ngọn đồi để khám phá một thung lũng rộng lớn tràn ngập cây xanh là điều vẫn khiến tôi kinh ngạc.

Mặc dù đã hơn 5 năm tuổi, Death Stranding vẫn giữ được vẻ ngoài và cảm giác tuyệt vời, tất cả nhờ vào khả năng xuất sắc của Decima Engine trong việc xử lý các thế giới mở rộng lớn và chi tiết. Engine này đã giúp tạo ra một môi trường sống động, chân thực, nơi mỗi bước chân, mỗi hạt mưa hay cơn gió đều mang lại cảm giác nhập vai sâu sắc.

Tổng hợp hình ảnh các tựa game thế giới mở xuất sắc được đánh giá caoTổng hợp hình ảnh các tựa game thế giới mở xuất sắc được đánh giá cao

Không hề là ‘Game Giao Hàng’ như bạn nghĩ

Tôi hiểu những bình luận như “delivery simulator” hay “walking simulator” xuất phát từ đâu. Tuy nhiên, đó là một mô tả cực kỳ giản lược, thậm chí sai lệch về trò chơi tuyệt vời này đến mức tôi không thể không cười khẩy. Gọi Death Stranding là trình mô phỏng đi bộ cũng giống như gọi Breath of the Wild hay Skyrim là game đi bộ chỉ vì – bạn đoán xem – bạn đi bộ khắp nơi trong đó. Nếu bạn thực sự tin nó là như vậy, hoặc gọi trò chơi bằng cái tên đó để bác bỏ bất kỳ cuộc thảo luận nào về lý do tại sao nó là một trải nghiệm tuyệt vời, thì bạn đã bỏ lỡ trọng tâm của vấn đề. Có thể bạn đang troll, hoặc bạn là người cực kỳ thiếu kiên nhẫn và cần các trò chơi phải mang lại sự thỏa mãn tức thì.

Bác bỏ định kiến “Walking Simulator”

Chắc chắn, bạn đi bộ rất nhiều trong Death Stranding. Nhưng bạn cũng lái xe đạp và xe tải để vận chuyển hàng hóa. Bạn cũng tham gia vào các tình huống chiến đấu và chơi qua các phân đoạn lén lút, nơi bạn hệ thống hóa việc triệt hạ các tiền đồn của kẻ thù. Bạn còn được đi bộ đường dài, lên kế hoạch logistics cho các chuyến giao hàng, và thực hiện các nhiệm vụ cho một số NPC thú vị nhất mà bạn từng tương tác.

Bản thân tôi từng hỏi một người bạn tại sao anh ấy vẫn chưa chơi game dù đã 5 năm kể từ khi ra mắt, và anh ấy trả lời rằng đó là một “walking simulator”. Tất cả những gì tôi có thể nói là mọi trò chơi thế giới mở trên thế giới đều có thể được gọi là trình mô phỏng đi bộ với các hành động và cuộc trò chuyện xen kẽ. Đây là một trong những lời chỉ trích nổi tiếng nhất mà mọi người đã đưa ra chống lại Death Stranding, nhưng nó cũng là một sự hiểu sai hoàn toàn về toàn bộ trò chơi.

Thông điệp độc đáo không game nào có

Nếu có một trò chơi mất một thời gian để thực sự bắt đầu, đó chính là Death Stranding. Có toàn bộ phần hướng dẫn, sau đó là phần thiết lập bối cảnh, và tôi cho rằng trò chơi thực sự không “bắt đầu” cho đến chương 3. Tuy nhiên, mọi khung hình trên màn hình cho đến lúc đó vẫn ngoạn mục, ngay cả khi lối chơi đến thời điểm đó có vẻ tẻ nhạt. Khi bạn đã chơi sâu vào Death Stranding khoảng mười hai giờ, thong thả đi qua một con suối, hoặc nghỉ ngơi bên cạnh nó, nghĩ về NPC cuối cùng bạn gặp và kết nối với phần còn lại của thế giới, thông điệp của trò chơi bắt đầu hiện rõ.

Sự cộng hưởng của cảm xúc và kết nối

Phải thừa nhận rằng, cách kể chuyện của Kojima không cung cấp cho bạn tất cả các mảnh ghép ngay lập tức, và chúng thực sự cần thời gian để khớp vào vị trí. Nhưng khi chúng khớp, thực sự không có gì giống với cảm giác mà Death Stranding mang lại cho bạn. Bạn nên trải qua sự tẻ nhạt của vài giờ đầu trước khi khám phá con đường đầu tiên do người khác tạo ra cho bạn, hoặc nhặt những túi máu mà người khác để lại vì họ không cần. Toàn bộ trải nghiệm được kết nối với những người lạ mà không bao giờ nhìn thấy họ, nhưng lại đắm mình trong lòng tốt của họ, là điều mà game muốn truyền tải. Nó vượt qua giới hạn của một trò chơi thông thường để trở thành một tác phẩm nghệ thuật có ý nghĩa sâu sắc về sự gắn kết.

Tiền đề hoàn hảo cho siêu phẩm phần 2

Đúng vậy – sau khi vừa chơi xong Death Stranding 2: On the Beach, trò chơi mà tôi chọn là Game of the Year 2025, tôi không thể ngừng thuyết phục tất cả bạn bè mình chơi phần đầu tiên. Họ hoặc chưa bao giờ bắt đầu, bỏ cuộc sau vài giờ, hoặc đơn giản là không có ý định chạm vào trò chơi. Nhưng sau những lời năn nỉ và thỏa thuận không ngừng, hầu hết họ đều đồng ý. Lý do lớn nhất tôi muốn họ chơi phần đầu là để họ có thể thực sự thưởng thức phần tiếp theo, mà theo tôi, là một trong những thành tựu lớn nhất của ngành game.

Vì sao Death Stranding 2 buộc bạn phải chơi phần đầu

Death Stranding 2 không chỉ biến tầm nhìn của Kojima thành hiện thực một cách trọn vẹn mà còn loại bỏ mọi khuyết điểm còn sót lại từ phần đầu. Tuy nhiên, việc thưởng thức hoặc hiểu Death Stranding 2 là điều không thể nếu không chơi phần đầu tiên, nơi đã khởi đầu thế giới kỳ lạ này với những quy tắc kỳ quặc nhưng bằng cách nào đó đều có lý. Dù là nhạc nền được tuyển chọn tuyệt vời, hình ảnh đồ họa thế hệ mới đáng kinh ngạc, hay thậm chí là diễn xuất được trau chuốt và những cảnh quay hoành tráng, Death Stranding 2 có rất nhiều điều để mang đến cho người chơi, miễn là bạn đã chơi qua phần đầu tiên.

Ảnh bìa chính thức của game Death Stranding 2: On the Beach trên PlayStation 5Ảnh bìa chính thức của game Death Stranding 2: On the Beach trên PlayStation 5

Khám phá trọn vẹn tầm nhìn “điên rồ” của Kojima

Chúng ta thường sử dụng từ “nhà tiên phong” một cách khá bừa bãi, nhưng trong Death Stranding, bạn thực sự cảm thấy như đang ở bên trong trí tưởng tượng thuần khiết của một người nào đó. Lần đầu tiên, Kojima không bị ràng buộc bởi những giới hạn của một thương hiệu, công thức của một nhà phát hành, hay một lượng người hâm mộ chỉ mong đợi thêm hộp các tông và cận chiến. Và trong khi sự tự do đó đã khiến Death Stranding trở thành một trong những tựa game gây tranh cãi nhất thập kỷ qua, nó cũng tạo ra một thứ gì đó nguyên bản và độc đáo, mang đến cho chúng ta một tác phẩm mà chỉ Kojima mới có thể tạo ra.

Khi nghệ thuật phá vỡ mọi giới hạn

Không chỉ là những đoạn cắt cảnh dài hay truyền thuyết bí ẩn (mà có rất nhiều), đó còn là cách mọi cơ chế gameplay, tình tiết câu chuyện, và lựa chọn nghệ thuật đều phù hợp với chủ đề trung tâm của ông: sự kết nối. Từ dàn diễn viên ông chọn đến cách ông sử dụng sự im lặng, từ những bình luận siêu thực đến những cú twist kịch tính không thể chối cãi, tất cả đều là một phần của tầm nhìn đẹp đẽ, kỳ lạ và mạch lạc này. Ngay cả khi bạn chưa bao giờ quan tâm đến các tác phẩm trước đây của ông trong series Metal Gear lừng lẫy, Death Stranding vẫn hoạt động như một tâm hồn sáng tạo được phơi bày – nó lộn xộn, sâu sắc, đôi khi tự mãn, nhưng hoàn toàn khó quên.

Tuy nhiên, có một cảnh báo: bạn sẽ không thích mọi thứ bạn thấy. Tôi biết tôi không thích diễn xuất, hay văn phong quá mức giải thích, nhưng đó lại là một phần của vấn đề cuối cùng. Death Stranding là một trong số ít các trò chơi AAA không cố gắng làm hài lòng tất cả mọi người. Thay vào đó, nó cố gắng nói lên một điều gì đó, và nó đã thành công. Một khi bạn điều chỉnh tần số của mình để đón nhận điều đó, trò chơi sẽ trở thành một thứ gì đó gần hơn với nghệ thuật.

Hình ảnh sản phẩm của game Death Stranding, mô tả thế giới hậu tận thế và các nhân vậtHình ảnh sản phẩm của game Death Stranding, mô tả thế giới hậu tận thế và các nhân vật

Death Stranding xứng đáng nhận được cơ hội từ mọi game thủ

Tôi hiểu, tôi thực sự hiểu. Có những trò chơi bạn “nên” chơi, và những trò chơi bạn thực sự muốn chơi. Nhưng nếu Death Stranding đã nằm trong danh sách các game cần chơi của bạn, hoặc thậm chí là trong danh sách không chơi vì bạn không chắc liệu nó có dành cho mình hay không, có lẽ đã đến lúc bạn thực sự nên xem xét lại.

Không phải vì mọi người đều nói nó hay. Cũng không phải vì Kojima đã tạo ra nó. Mà là vì có một điều gì đó kỳ lạ, dễ tổn thương và đẹp đẽ đến lạ lùng trong trò chơi này mà bạn sẽ không tìm thấy ở bất cứ nơi nào khác. Và đôi khi, đó là lý do đủ để bạn thực hiện bước đi đầu tiên. Bạn nghĩ sao về Death Stranding? Hãy chia sẻ ý kiến của bạn trong phần bình luận bên dưới nhé!

Related posts

5 Tựa Game James Bond Hay Nhất Mọi Thời Đại: Bài Học Nào Cho 007 First Light?

Administrator

10 Tựa Game Đáng Pre-Order Nhất Trong Năm Mà Tôi Sẽ Chi Tiền Ngay Lập Tức

Administrator

4 Tựa Game Live Service Đáng Chơi Nhất Không “Hút Máu” Người Dùng

Administrator